Showing posts with label Bất công. Show all posts
Showing posts with label Bất công. Show all posts

Sunday, January 29, 2012

XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG - Buôn người - Đảng CS Việt Nam Việt Nam bị tố cáo tiếp tay cho tệ nạn buôn người

Hòa Ái, thông tín viên RFA
2012-01-28

Ngày 24/1/2012, Ủy ban Ngoại giao Hạ Viện Hoa Kỳ tổ chức một buổi điều trần về những vấn đề vi phạm nhân quyền đang diễn ra ở Việt Nam.



Photo courtesy of machsong.org
Nữ công nhân Việt Nam lao động xuất khẩu ở Jordan phải được giải cứu khỏi sự đàn áp và bóc lột của chủ nhân công ty may tháng 2-2008.

Wednesday, January 25, 2012

Vì sao người nông dân phải cầm súng và vấn đề Nhân quyền ở Việt Nam



Vì sao người nông dân Hải Phòng hiền lành phải cầm súng bắn lại nhà cầm quyền và vấn đề Nhân quyền ở Việt Nam!
Dương Thị Xuân - Mùa hè năm 2011 vừa qua, tôi liên tục tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam nên nhà cầm quyền Hà Nội đã tìm cách "trục xuất" tôi ra vỉa hè đường sống. Những ngày mùa đông giá rét này tôi đã phải ngủ ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng và vườn hoa ven hồ Tây nơi có tượng đài thanh niên CSVN mang tên Lý Tự Trọng cùng bà con dân oan cả nước. Có đêm rét lạnh thấu xương khi nhiệt độ ngoài trời xuống dưới 10 độ C, gió hồ Tây mùa đông thổi bạt cả nhóm chúng tôi người nào cũng khản hết tiếng, lạc cả giọng.

Friday, January 20, 2012

Mẹ nhà báo Hoàng Hùng bị “chất vấn” vụ viết đơn khiếu nại

Thứ Năm, 19/01/2012 19:42

(NLĐO) – Cơ quan điều tra không cho luật sư Nguyễn Văn Đức, người bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho đại diện bị hại và ông Lê Hoàng Minh, em trai nhà báo Hoàng Hùng tham gia buổi làm việc.

Ngay sau khi có thông tin TAND tỉnh Long An lần thứ 2 trả toàn bộ hồ sơ để điều tra lại vụ án nhà báo Hoàng Hùng bị sát hại, ngày 19-1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An đã mời bà Nguyễn Thị Kim Nga, mẹ cố  nhà báo Hoàng Hùng, đến trụ sở để làm việc.
Như vậy, đúng vào ngày tròn một năm xảy ra vụ án làm kinh động dư luận cả nước (ngày 19-1-2011), ngành công an mới lần đầu tiên tổ chức mời người đại diện của phía bị hại lên tiếp xúc.
 
 
Mẹ nhà báo Hoàng Hùng tiếp xúc với luật sư ngay sau khi làm việc với cơ quan điều tra. Ảnh: Minh Sơn

Tư pháp Việt Nam đình chỉ điều tra vụ bà Ba Sương



(Courtesy of dddn.com.vn)
(Courtesy of dddn.com.vn)

Thanh Phương
Theo tin từ báo chí trong nước, hôm qua, 18/01/2012, Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Cần Thơ đã ra quyết định đình chỉ vụ án « lập quỹ trái phép » đối với và Trần Ngọc Sương, thường được gọi là bà Ba Sương, nguyên giám đốc Nông trường Sông Hậu. Bốn bị can khác trong vụ án này cũng được đình chỉ điều tra.

Wednesday, January 18, 2012

Những tiếng bom nghĩa sĩ



Nguyễn Nhơn (danlambao) - Người ta thường nghĩ, lấy duy tâm đối trị duy vật. Người Việt Nam thì khác, chủ trương lấy “Tinh thần Dân tộc” đối trị tà thuyết Mác xít duy vật. Tại sao? Bởi vì cộng sản rất sợ tinh thần dân tộc lưu truyền trong huyết quản người dân Việt. Xin nghe lời trùm cộng sản giảng huấn cán bộ kiều vận của họ: 

Saturday, January 14, 2012

Friday, January 13, 2012

Ban Công lý-Hòa bình Giáo phận Vinh lên tiếng về việc công an VN bắt người sai pháp luật



Theo: NVCL
-
Ban Công lý và Hòa bình giáo phận Vinh vừa công bố bài viết: “Nhận định về cách bắt người sai pháp luật” liên quan tới 17 thanh niên Công giáo và Tin lành bị nhà cầm quyền Hà Nội bắt giữ trái phép thời gian qua. Đây là lần đầu tiên kể từ khi những thanh niên này bị bắt, giáo phận Vinh – mà phần đông số các thanh niên bị bắt thuộc giáo phận này, công khai lên tiếng về việc bắt giữ trái phép này. Hy vọng giáo phận Vinh sẽ lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa trong thời gian tới, bởi tất cả các thanh niên thuộc giáo phận bị bắt đều là những tín hữu nhiệt thành với công việc nhà Chúa.

Tuesday, January 10, 2012

CÔ TRỊNH KIM TIẾN GỬI ĐỀ NGHỊ TỚI TÒA ÁN ND TP HÀ NỘI




CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
-----o0o-----
Hà Nội, ngày 09 tháng 01 năm 2012

Thư Đề Nghị TAND Hà Nội
(v/v: chỉnh sửa những chi tiết thông báo sai và giải đáp thắc mắc
về việc quần chúng tham dự phiên tòa xử công an về tội giết người.)

Tâm sự của Trịnh Kim Tiến về cái chết của bố Trịnh Xuân Tùng và con đường tìm công lý

 
“Tôi muốn công lý phải được thực thi, oan khuất của bố tôi sẽ được giải đáp, pháp luật sẽ thật nghiêm minh và công bằng để từ đó con người ta sẽ tôn trọng pháp luật. Tôi thật sự mong rằng sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng, sẽ không còn ai phải gánh chịu nỗi đau mất cha, mất người thân như gia đình tôi đã chịu. Tôi không muốn những gì xảy ra cho gia đình mình lại xảy đến với những người khác…”  - Trịnh Kim Tiến

Sunday, January 8, 2012

Nhận là nhận thế nào?

Lương Kháu Lão


Trong buổi giao lưu trực tuyến chiều 6-1, Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng thừa nhận để xảy ra tình trạng một số cơ sở kinh doanh xăng dầu không đảm bảo chất lượng “có phần lỗi” của cơ quan này

Và rằng: “Nếu các cơ quan chức năng qua kiểm tra kiểm soát xác định nguyên nhân từ xăng dầu dẫn đến cháy nổ các phương tiện vận tải, chúng tôi xin nhận trách nhiệm”.

Friday, January 6, 2012

HÃY THA CHO HAI CHỮ “NHÂN DÂN”


Công An ..."Nhân Dân" !!!???
Ngô Minh
Gần đây, thành phố Đà Nẵng đã đề nghị thay cụm từ “Chủ tịch ủy ban nhân dân” thành “Thị trưởng”. Ví dụ gọi là : Thị trưởng Đà Nẵng, Thị trưởng Huế, thị trưởng Hà Nội.v.v..

Mới đây khi thảo luận về việc thực thi Hiến pháp 1992, UBND Thành phố Hồ Chí Minh đã đề xuất không gọi là Ủy ban nhân dân … , mà gọi là Ủy ban hành chính…


Hôm trước, xem ti vi, tôi thấy thông tin, Viện kiểm sát nhân dân tối cao đề nghị đổi tên thành Viện công tố…. 


Tôi rất tán đồng với ý những cao kiến này, vì nó chính xác như khoa học, gan ruột mà rất đúng nghĩa. Từ mấy chục năm nay chúng ta gọi là Chủ tịch Ủy ban nhân dân, Ủy ban nhân dân, mà không hiểu nó có nghĩa là gì. 



Ủy ban gì là Ủy ban nhân dân ? Không ai giải thích được. Đúng quá.


Rồi Viện kiểm sát nhân dân tối cao, viện kiểm sát nhân dân ( tỉnh, huyện) là cái viện chi chi : 


Cái viện chuyên đi “kiểm sát nhân dân”, chứ không kiểm sát đảng, không kiểm sát nhà nước, không kiểm sát chính phủ, không kiểm sát lãnh đạo, kiểm sát cán bộ ư ? Rõ ràng nghĩa của từ không ổn . Nước ta có rất nhiều tên gọi các tổ chức, cơ quan “đèo bòng” thêm hai chữ nhân dân một cách ép uổng như thế.

Tôi biết không phải chỉ ở nước ta, mà nhiều nước “trong phe XHCN” xưa cũng gắn hai chữ “nhân dân” vào tên nước, tên các tổ chức hành chính như : Công hòa nhân dân Trung Hoa, Công hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên, Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc,…rồi thư viện nhân dân, giáo viên nhân dân, nghệ sĩ nhân dân, Nhà văn nhân dân.v.v.. 

Được vinh danh tột đỉnh thế mà nhân dân không ai sung sướng hãnh diện cả, vì nhân dân “kiếm ăn từng bữa toát mồ hôi”, thời giờ đâu mà biết.. 


Theo tôi hiểu thì thời kỳ đang đấu tranh chống đế quốc, giành chính quyền, các Đảng CS đều thêm 2 chữ “Nhân dân” vào để tập lực lượng đông đảo trong nước đi theo mình. Điều đó rất đúng và rất có hiệu lực trong thực tế. Nhưng khi Đảng CS đã thành đảng cầm quyền,“cai trị” (hay quản lý) đất nước rồi, thì việc cứ giữ nguyên hai chữ “Nhân dân” sau các tên gọi tổ chức hành chính trong bộ máy của mình như thế, không còn tác tác dụng nữa, mà có khi trở thành sự trớ trêu, phản cảm. 


Ví dụ tên báo là Nhân dân, nhưng tôi cam đoan là 80% nhân dân không đọc, mà chỉ bí thư đảng bộ cơ sở trở lên, lãnh đạo và cán bộ lão thành mới đọc. Vì tin tức bài vở trên báo giống như công báo, không liên quan đến cuộc sông hàng ngày của dân chúng.

Trong thể chế quân chủ , nhân dân là người “bị cai trị”, gọi là dân đen. Trong chính thể cộng hòa, họ là đối tượng “bị”/ được quản lý . Bởi vậy mà những tổ chức nhà nước có dính thêm hai chữ “nhân dân” ở đuôi như Hội đồng nhân dân.v.v..là không đúng nghĩa thật của nó. Đọc lên nghe như sự lợi dụng, nghe như sự tuyên truyền. 


Cách đây hơn chục năm, có một ông Tổng biên tập một tờ báo ngành ở Hà Nội đã viết và cho đăng một bài nhàn đàm bàn về hai chữ “Nhân dân” trên báo mình. Đại ý bài viết là ở nước ta nhiều tổ chức có chữ nhân dân kèm theo như Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Ủy ban nhân dân, Viện kiển sát nhân dân, Tòa án nhân dân. Thư viện nhân dân…chỉ có mấy tổ chức liên quan đến tiền bạc là của Nhà nước, như : Kho bạc Nhà nước, Nhân hàng Nhà nước. Nghe nói sau khi đăng bài đàm đạo này, ông Tổng biên tập lập tức bị cách chức. 


Nhưng ngẫm lại, ý kiến trong bài viết của ông TBT là hoàn toàn đúng. Vì sao kho bạc hay ngân hàng không được gọi là Kho bạc nhân dân, Ngân hàng ngân dân , mà lại gọi là Kho bạc/ Ngân hàng Nhà nước ? Đó là câu hỏi mà ai cũng có thể đặt ra. Trong tổ chức bộ máy hành chính một quốc gia, kho bạc hay ngân hàng không khác gì viện kiểm sát hay tòa án cả, sao nơi thì thêm chữ nhân dân, nơi lại thêm chữ “Nhà nước” ? Cách gọi tên như thể làm cho người dân luôn nghĩ giống như ông Tổng biên tập nọ đã nghĩ. Nghĩa là tiền bạc thì Nhà nước phải nắm, còn cái gì không liên quan đến tiền bạc thì là “của nhân dân”. Đó là tư tưởng của bọn phản động xấu xa, bọn diễn biến hòa bình

Dù ĐCS nhiều lần khẳng định :” Nhà nước ta là Nhà nước của dân, do dân và vì dân”, cũng không thể gắn hai chữ “nhân dân” vào sau tên các tổ chức, các danh hiệu như vậy. Rõ ràng nhân dân không bao giờ quản lý, điều khiển được các tổ chức như Quân đội nhân dân, Công an nhân dân cả. Nếu nói hai chữ “nhân dân” là bản chất của bộ đội, của công an cũng không hoàn toàn đúng trong thời Đảng cầm quyền. Công an là lực lượng bảo vệ trật tự trị an xã hội, quân đội là lực lượng bảo vệ Tổ Quốc, nhiệm vụ của nó được pháp luật quy định. Giả dụ, khi chính thể cầm quyền thối nát, phản động, bán nước cho ngoại bang, nhân dân đứng lên “lật thuyền” để bảo vệ Tổ Quốc, lúc đó, theo lệnh cấp trên Quân đội nhân dân, Công an nhân đàn áp nhân dân à ? Phản lại bản chất của mình à ?.

25 năm đổi mới, hội nhập, ý nghĩa của hai chữ “nhân dân” trong tên gọi các tổ chức càng ngày càng mất tác dụng. Ví dụ một số cán bộ lãnh đạo trong “Ủy ban nhân dân’… tỉnh/ huyện/xã, lợi dụng việc thu hồi đất ruộng của dân để xây dựng khu công nghiệp, khu đô thị mới, làm sân golf v.v..rồi chia nhau bán làm giàu. Nhân dân không chịu dời nhà thì “ Ủy ban nhân dân…” cho lính đến cưỡng chế. Khi nhân dân tụ tập kéo nhau lên trung tâm thành phố để khiếu kiện , đòi lại đất, thì “Ủy ban nhân dân” sai “công an nhân dân” đi trấn áp, bắt trói nhân dân tống lên xe , vi cho là “gây rối trật tự công công”, “chống lại chính quyền” . 


Trong các cuộc xuống đường chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo Việt Nam, bắt bớ, giết ngư dân Việt Nam đang đánh cá trên vùng biến của nước mình, cắt cáp thăm dò của Tàu thăm dò dầu khí của nước ta…, thì “ Ủy ban nhân dân” lại sai “công an nhân dân” trấn áp, bắt bớ, tống vô tù, thậm chí đạp vào mặt nhân dân.v.v.. 


Các nhà tuyên huấn lập luận rằng, những cuộc xuống đường như thế dễ bị kẻ xấu lợi dụng . Nhưng kẻ xấu nào nguy hiểm hơn bọn xâm lăng đang rình rập biên cương Tổ Quốc ? Bởi thế nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm , trong bài thơ Nhân dân mới đây đã viết : “Sao lại sợ nhân dân biểu tình?”. Tất cả những cảnh tượng “ bắt bớ”, “đàn áp” nhân dân ấy không phù hợp tí nào với những tên gọi :” Ủy ban nhân dân”, “Công an nhân dân”…

Cho nên để đảm bảo sự chính xác tên gọi, không gây sự hiểu lầm, phù hợp với một tổ chức nhà nước hiện đại , chúng tôi đề nghị bỏ hai chữ “nhân dân” khỏi các tên các tổ chức Nhà nước, chính quyền. Gọi lại các tên cho chính xác và sang trọng như : Ủy ban hành chính, Viện công tố, Thị trưởng thành phố, hoặc Chủ tịch ủy ban hành chính, hay Quân đội Việt nam, Công an Việt Nam… 

Tuesday, January 3, 2012

Nghịch cảnh những nẻo đường đến trường


– Trẻ ở thành phố đi học được đưa đón chăm chút cẩn thận; còn đường đến trường của nhiều trẻ nhiều nơi khác vô cùng gian khổ, hiểm nguy.Phóng viên Lê Anh Dũng theo chân những em nhỏ trên mọi miền của đất nước cảm nhận sự khác biệt này.
Những học trò nhí của trường tiểu học Lý Thường Kiệt (Phố Nguyễn Khuyến, Hà Nội) được đưa đón tận cổng trường với sự chăm chút của người thân.
Gần một trăm học sinh Trường tiểu học Tĩnh Bắc (xã Tĩnh Bắc, huyện Lộc Bình, Lạng Sơn) hàng ngày phải lội qua dòng sông Kỳ Cùng ít nhất 2 lần để đến trường, Vào mùa mưa, nước lên cao toàn bộ số học sinh này phải nghỉ học.
Đưa đón tận cổng trường, mẹ của bé gái là học sinh Trường THCS Marie Curie (Hà Nội) này còn tận tay gỡ chiếc khẩu trang cho con gái yêu.
Bé gái học sinh lớp 1, Trường tiểu học Cửa Vạn (Hùng Thắng, Hạ Long) cũng như những học sinh khác nơi đây hàng ngày phải một mình chèo con thuyền nan mỏng manh đi học.
Giống như không ít học sinh ở các thành phố, cậu học sinh Trường THCS Marie Curie (Hà Nội) này vẫn đến trường trên chiếc ô tô ấm áp của gia đình.
Cùng với những em nhỏ ở bản Phạc Giàng (Xã Hùng Việt, Tràng Định, Lạng Sơn) bé trai này hàng ngày vẫn vượt sông Kỳ Cùng trên chiếc bè nửa chìm nửa nồi để đến lớp mẫu giáo bên kia bờ sông. Không có người lớn đưa đón, không có bất kỳ phương tiện cứu sinh nào trên những chiếc bè này.
Đưa con đến tận cổng trường, người cha này vẫn chìa bàn tay theo con tỏ vẻ chưa yên lòng với cậu con trai đang tại Trường TH Lý Thường Kệt (Hà Nội).
14 học sinh tiểu học người H’ Mông ở bản Mu Màn (Thượng Nung, Võ Nhai, Thái Nguyên) để đến được trường TH Lũng Cà phải mất gần 2 giờ băng rừng, bám đá bằng cả hai tay.
Một học trò ở Hà Nội được đưa đến trường trên chiếc xe sang trọng
Những bước nhảy đầy mạo hiểm trên những mỏm đá sắc nhọn của cô trò nhỏ trường TH Lũng Cà trên đường đi học.
Được đưa đến tận cổng trường, nam sinh Trường THCS Marie Curie này còn được ông trợ giúp đeo lại chiếc balo trên lưng.
Sách vở cầm tay, quần dài vắt vai tránh ướt, hàng ngày những nam sinh trường THCS Đồng Văn (Xã Đồng Văn, huyện Quế Phong, Nghệ An) phải lội qua 2 con suối đi học.
Cũng như nhiều con đường đến trường gian nan trên khắp đất nước, tính mạng những học sinh ở trường TH Hùng Việt luôn bị đe dọa khi vượt dòng Kỳ Cùng hung dữ trên những chiếc bè đơn sơ và không có phương tiện cứu sinh như thế này.
Hai bé gái ở Tĩnh Bắc, Lộc Bình, Lạng Sơn hàng ngày phải bám lưng mẹ vượt dòng Kỳ Cùng đến lớp mẫu giáo.
  • Lê Anh Dũng
CÙNG TÁC GIẢ
 

Các Cháu “rán” đi,vì hiện nay còn đang “định hướng” nên…hơi bị bất công…tí chút-Nữa chừng tiến tới “thiên đường đại đồng” “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”….các Cháu sẽ đi bằng “hỏa tiễn” chớ đừng nói là máy bay? chờ nhé,cố lên.

Friday, December 30, 2011

EVN chỉ nên cắt giảm thưởng của giới chức

(Dân trí) - Tôi nghĩ như vậy vì thưởng của các vị cộng lại khéo còn cao hơn tất cả công nhân (mặc dù số lượng quản lý ít hơn công nhân nhiều lần). Chỉ khổ người lao động, quanh năm làm việc vất vả, đến tết lại chẳng có gì khích lệ tinh thần.
(tranh minh họa, nguồn: Tamnhin.net)

Wednesday, December 28, 2011

Dự án khu Đô thị mới Thủ Thiêm: Dự án 6 không = Dự án ma

1. Không quyết định thu hồi đất 
2. Không phương án đền bù 
3. Không có tiền 
4. Không tái định cư 
5. Không có chủ đầu tư 
6. Không tuân thủ theo bất kỳ luật nào 

Wednesday, November 2, 2011

Những nghịch lý... bình thường!

Posted on

Hoa Mặt Trời Cứ theo lẽ tự nhiên, trong cuộc sống xã hội, những gì là nghịch lý thường không có khả năng tồn tại. (1) Hoặc nó sẽ phải bị đào thải bởi sự tiến triển của những điều hữu lý, (2) hoặc nó phải tự "chỉnh sửa" để trở thành hợp lý, hay ít là có thể chấp nhận được bởi sự đánh giá của số đông, (3) hoặc nó có thể "tồn tại" trong một khoảng thời gian bởi những người chủ trương điều "nghịch lý" đang cho nó là bình thường hay cố tình cho nó là bình thường. Xã hội Việt Nam hình như đang ở trong trường hợp thứ 3.

1/ Một vài điều nghịch lý ... bình thường. 

Không khó để đưa ra những điều nghịch lý đang vẫn tồn tại trong xã hội Việt Nam hiện nay. Bài viết này chỉ nhằm đề cập những nghịch lý liên quan đến các viên chức chính quyền. 

Theo hệ số lương của Việt Nam, tính cả phần phụ cấp, thì cỡ lương bộ trưởng chưa tới 10 triệu/tháng. Con số này dĩ nhiên giảm dần theo cấp đô thị. Tuy nhiên, một điều hết sức rõ ràng là cán bộ công chức, sau một thời gian ngắn tại vị, thì tài sản đã tăng cấp rất nhiều. Tỉ lệ nghịch giữa mức lương và tài sản kếch xù là một nghịch lý, một nghịch lý … hiển hiện tồn tại cách « bình thường ». 

Một nghịch lý khác : chức năng của quân đội là bảo vệ tổ quốc, điều này bao gồm lãnh thổ và người dân. Thế nhưng trước xung đột trong vùng biển đang tranh chấp với Trung Hoa, mà thực tế là sự mất mát sinh mạng và tài sản của ngư dân mỗi ngày một tăng, thì đã có đề án thành lập dự luật “dân quân tự vệ biển” được đề xướng bởi vị chủ nhiệm Ủy Ban quốc phòng – an ninh của quốc hội. Theo đề án dự luật này, các doanh nghiệp, các đội tàu sẽ là những đơn vị “dân quân tự vệ”, người dân phải tự mình đối diện với “kẻ lạ” gây hấn. Không lạ gì máu ngư dân tiếp tục nhuộm đỏ biển Đông, khi mà quân đội phải đương đầu với kẻ thù, thì giờ trách nhiệm ấy được trực tiếp “chuyển giao” cho cái lực lượng “dân quân tự vệ”, một tên gọi mới của chính phủ dung để chỉ ngư dân. 

Cũng tương tự, lực lượng công an là để bảo vệ an ninh, ổn định xã hội. Để nuôi sống và vận hành hệ thống an ninh này, dĩ nhiên là tiền thuế của người dân. Cái cách của TP.HCM, Bình Dương, mà mới đây đang có ý định “mở rộng mô hình” ở Hà Nội, trong việc sử dụng những “hiệp sĩ đường phố” – những người dân thấy bất bình ra tay tương trợ-, đang là một nghịch lý có nguy cơ thí điểm để thành “bình thường”. Đúng ra, nhiệm vụ này được giao cho lực lượng an ninh, với thẩm quyền pháp lý, với chuyên môn nghiệp vụ và được trang bị những phương tiện cần thiết. Máu và sinh mạng của các “hiệp sĩ đường phố” này sẽ tiếp tục đổ với sự tồn tại của cái nghịch lý quái gỡ đang được cổ súy để trở nên “bình thường”. 

“Thưởng nóng”. Sau mỗi vụ án được phá hay truy bắt tội phạm thành công, người ta thấy ngay có tin các chiến sĩ công an được “thưởng nóng” bởi cấp trên. Kinh tài cho việc thưởng nóng này, dĩ nhiên được lấy từ ngân sách nhà nước là tiền đóng góp của nhân dân. Những chiến công đó cần được ghi nhận, và xem như tiêu chuẩn để xét tăng cấp cho công an, còn chuyện “thưởng nóng”, nếu muốn, hãy sử dụng tiền riêng để thưởng. Nếu áp dụng điều nghịch lý này, thì không chỉ cho ngành an ninh, hãy xét đến một lao công bịnh viện, đã làm tròn trách nhiệm của họ; hãy xét cho bác sĩ sau một ca giải phẫu, cho những nhà khoa học đã phát minh một ứng dụng .v.v. Nghịch lý này không thể chỉ cho ngành an ninh. 

2/ Lý giải hiện tượng nghịch lý … bình thường. 

Khi nghịch lý tồn tại và được coi như là “bình thường”, nó có nguyên nhân, vì tự thân, những điều nghịch lý sẽ bị đào thải. Ở đây, nghịch lý tồn tại và diễn ra quá quen thuộc đến độ trở nên bình thường, chỉ vì một lý do duy nhất : những người nắm giữ pháp luật đang sử dụng nghịch lý như một phương thức để chỉ làm lợi cho nhóm thiểu số. Lúc này, nghịch lý trở thành một minh chứng của sự bất công xã hội. 

Nếu bất công xã hội tồn tại và được nhìn nhận như một điều bình thường, thì hoặc xã hội đang được vận hành theo một cơ chế bất công mà dĩ nhiên, sự đàn áp và khủng bố được dùng như một phương tiện chủ yếu, hoặc giả, những người dân, nạn nhân của những bất công, đã chấp nhận với sự tán đồng để cho những nghịch lý bất công này tồn tại. 

Sự phản biện đang ngày một tăng trong hệ thống thông tin “lề trái” cho thấy người dân không hề tán đồng với những nghịch lý bất công này. Như vậy, nó chỉ tồn tại duy và chỉ duy do sự cưỡng lý bằng hành vi đàn áp của giới cầm quyền. 

Một công thức đang được vận dụng : Giới cầm quyền (cán bộ viên chức, đảng viên) + lực lượng bảo vệ (quân đội + an ninh) / giai cấp “nhân dân” = Nghịch lý bất công. Điều này có nghĩa là, khi tiếng nói phản biện của người dân (đang ở vị trí mẫu số) lớn, sẽ giảm đi thương số của nghịch lý bất công. Ngược lại, nếu mẫu số giảm, và tử số tăng, thì nghịch lý bất công sẽ “phi mã” và càng lúc càng trở nên “bình thường”.