Showing posts with label Dân nghèo. Show all posts
Showing posts with label Dân nghèo. Show all posts

Sunday, January 29, 2012

Bà lão 36 năm vá xe đêm giữa Sài Gòn

Vừa vá xe đêm, vừa điều khiển giao thông giúp người đi đường tránh kẹt xe là hình ảnh quen thuộc của bà lão đã gần 80 tuổi tại góc đường Lê Quang Định - Nguyễn Văn Đậu (quận Bình Thạnh, TP HCM).

Bà là Nguyễn Thị Giới (77 tuổi). "Tiệm" vá xe của bà là một góc nhỏ bên lề đường được căng tấm bạt che mưa nắng. Phía trong có chiếc ghế xếp nhỏ để ngả lưng khi vắng khách và cũng là chỗ ngủ của bà. Tài sản quý giá của bà lão là vài thứ đồ nghề chuyên dụng vá xe, một bình xăng nhỏ bán cho người nhỡ đường hết xăng.
Bà Nguyễn Thị Giới vá xe đêm bên túp lều nhỏ góc đường Lê Quang Định - Nguyễn Văn Đậu (quận Bình Thạnh, TP HCM). Ảnh: Tá Lâm.
Bà Nguyễn Thị Giới vá xe đêm bên góc đường Lê Quang Định - Nguyễn Văn Đậu (quận Bình Thạnh, TP HCM). Ảnh: Tá Lâm.

Tuesday, January 24, 2012

CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI QUAY LƯNG VỚI NỖI ĐAU ĐỒNG LOẠI…

nguyencuvinh



Sáng sớm ngày 1 tết, chị Thương vợ anh Đoàn Văn Vươn gọi cho mình, nghĩ là chị ấy chúc tết, ai ngờ chị ấy nói, mấy mẹ con em đi làm cái lều để ở đây anh ạ. Mình nghẹn lại.

 Hỏi trên đất Việt này, còn gia đình nào mà đúng sáng mồng tết lại dắt díu nhau, dầm người trong mưa lạnh để dựng lên căn lều bạt để ở không?


Saturday, January 21, 2012

Tết nghèo nơi làng chài giữa sông Hồng

21/01/2012 02:00

(VTC News) – Những ngày áp Tết, giữa lòng Thủ đô, có một nơi mà cái Tết trở nên xa vời, mọi thứ vẫn còn ảm đạm dù hoa đã "bung" trên mọi nẻo đường.
Chúng tôi tìm về làng chài ở bãi giữa sông Hồng (phường Phúc Xá, quận Ba Đình, TP Hà Nội) trong những ngày giáp Tết. Trái ngược với sự sôi động, hối hả nơi phố xá, xóm chài nơi đây lặng lẽ đến lạ thường. Làn gió rét quyện với mùi hôi ám của rác bao quanh khiến không khí nơi đây, trong những ngày cận Tết vẫn mang mùi vị của sự nhem nhuốc, nghèo đói.
 
Tết nghèo nơi làng chài giữa sông Hồng
Giữa trời giá lạnh ngày 27 Tết, nhiều người dân làng chài vẫn đang mưu sinh ven sông Hồng.

Monday, December 26, 2011

Người đàn ông nghèo và chiếc xe tự chế đưa đón học sinh

 Hai “cách sống” của 2 loại Người.

Chuyện ‘nổi tiếng’ của hai quan chức đánh cờ tiền tỷ (VnEx)  -Ai là địa chủ thời nay?
 
VnExpress -Mỗi ngày tám lượt đi và về, anh Nguyễn Văn Hùng đã đưa rước trên dưới 20 học sinh nghèo đi học nhờ chiếc xe lam cà tàng tự chế của mình.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/dc/3e/Hinh-2.JPG
http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/dc/3e/Hinh-3.JPG
Anh Hùng và con gái trong “căn nhà tình cảm”, theo cách gọi của anh, được che mưa nắng bằng những tấm bạt xanh. Ảnh: Lê Phương.

Sunday, December 4, 2011

Thời Đại Bấm Nút


Poverty is the worst form of violence.
Mahatma Gandhi



 Push-Botton Age Kid. Ảnh: wondertime

Cách đây chưa lâu, cũng trên diễn đàn này, đã có lần tôi đề nghị một kiểu chào hỏi (mới) khi chúng ta có dịp gặp gỡ lại nhau ở … bên kia thế giới. Theo tôi, vào tình huống mới toanh này thì mấy chi tiết lặt vặt – liên quan đến không gian (như quê quán, nơi tạm trú, cư trú, hay thường trú …) nên dẹp qua một bên, cho nó tiện việc sổ sách. Những câu hỏi vớ vẩn, đại loại như:

Xin cô chú bác, anh chị em dịch thư này ra tiếng anh và gởi đến các chính phủ, liên hiệp quốc và các tổ chức nhân quyền giúp em (con) .(Huỳnh Thục Vy)




by Jane Hoang on Friday, December 2, 2011 at 11:16pm

KHÁNG THƯ CỦA GIA ĐÌNH HUỲNH NGỌC TUẤN  

V/v
: Tố cáo trước công luận Quốc tế về việc Nhà cầm quyền cộng sản Việt
Nam trắng trợn vi phạm nhân quyền: quyền tự do ngôn luận, quyền bất khả
xâm phạm về chỗ ở và thân thể, danh dự và tài sản.
Kính gởi:
-Ông Ban Ky Moon-Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc
-Nghị Hội Châu Âu
-Quốc Hội Hoa Kỳ
-Chính phủ Hoa Kỳ
-Bộ ngoại giao Hoa Kỳ
-Ủy Ban Nhân quyền Liên Hiệp quốc cùng các Tổ chức Nhân quyền Thế giới

Kính thưa Quý vị,
Ngày
8 tháng 11 năm 2011 vừa qua, Chính quyền tỉnh Quảng Nam đã tung một lực
lượng hùng hậu gồm công an chìm, nổi chừng 200 người án ngữ mọi nẻo
đường chung quanh ngôi nhà tôi ở Đội 1, thôn Phú Quý, xã Tam Phú, Tam
Kỳ, Quảng Nam (chính xác là nhà em gái tôi, vì tôi không có tư gia sau
10 năm tù và 4 năm quản chế, tôi và các con tôi đều sống với hai em gái
tôi), phối hợp với đoàn Thanh tra của Sở Thông tin-Truyền thông Quảng
Nam, đột nhập vào nhà tôi, khám xét, niêm phong và thu giữ 1 bộ máy
tính, 1 thùng CPU rời, 1 máy in hiệu Canon, 1 USB, 1 bộ loa máy tính, 1
router dùng để kết nối mạng, với lý do: ba cha con tôi dùng những phương
tiện này để “phát tán trên mạng những tài liệu chống đảng, Nhà nước”.
Nhà
cầm quyền còn chỉ đạo cho các tờ báo của mình đưa thông tin bôi nhọ
danh dự, nhân phẩm của ba cha con tôi trên khắp các trang mạng chính
thống của họ. Ngày 22 tháng 11 năm 2011, trên các tờ báo lớn của Nhà
nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đồng loạt đưa tin về việc xử
phạt ba cha con tôi 260 triệu đồng (tiền Việt Nam) vì đã vi phạm hành
chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin.
Vào
lúc 3 giờ chiều ngày 2 tháng 12 năm 2011, cả trăm công an đã xông vào
nhà tôi và chốt chặt các lối ra vào nhà, hành hung, đánh đập mẹ tôi- Mai
Thị Yến, con gái tôi là Huỳnh Thục Vy, con trai tôi-Huỳnh Trọng Hiếu và
hai cô em gái tôi là Huỳnh Thị Hường và Huỳnh Thị Thu Hồng. Họ đọc 3
quyết định xử lý vi phạm hành chính về lĩnh vực công nghệ thông tin,
trong đó: phạt tôi 100 triệu đồng, con gái tôi- Huỳnh Thục Vy 85 triệu
đồng, con trai tôi- Huỳnh Trọng Hiếu 85 triệu đồng. Tổng cộng 270 triệu
đồng. Sau đó, họ tịch thu 1 máy ảnh Canon và 6 điện thoại di động của
người nhà tôi và bắt luôn cháu trai tôi là Huỳnh Ngọc Lễ (lúc đó đang
mặc áo No-U) lên xe chở về đồn công an vì “chống người thi hành công vụ”
(do cháu xông vào bảo vệ Huỳnh Thục Vy đang bị đánh) Sau khi họ rút hết
khỏi nhà tôi, hai em gái tôi đã kiểm tra lại tủ đựng tiền và phát hiện
bị mất 3000 đô la, trong đó có cả đô la Mỹ, Úc, Canada)
Trong
những quyết định xử phạt vi phạm hành chính được gởi cho ba cha con
tôi, người ta yêu cầu chúng tôi phải nộp phạt tại kho bạc Nhà nước cho
đến hạn chót là ngày 22 tháng 12 năm 2011. Nếu quá hạn đó mà không nộp
phạt, người ta cảnh cáo là sẽ cưỡng chế. Gia đình tôi đang rất hoang
mang không biết họ sẽ có thủ đoạn gì tiếp theo.
Tất
cả những hành động trên của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã xâm phạm
nghiêm trọng tinh thần của bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền mà họ đã
long trọng ký kết năm 1978. Bản Tuyên ngôn này có những quy định như
sau:
Ðiều 5: Không ai có thể bị tra tấn hay bị những hình phạt hoặc những đối xử tàn ác, vô nhân đạo, làm hạ thấp nhân phẩm.
Ðiều 9:
Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.
Ðiều 12:
Không
một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình,
nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình.
Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm ấy.

Ðiều 17:
  1. Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể.
  2. Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.


Ðiều 19:

Ai
cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát biểu quan điểm; quyền này
bao gồm quyền không bị ai can thiệp vì những quan niệm của mình, và
quyền tìm kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi
phương tiện truyền thông không kể biên giới quốc gia.


Ðiều 28:

Ai
cũng có quyền được hưởng một trật tự xã hội và trật tự quốc tế trong đó
những quyền tự do ghi trong bản Tuyên Ngôn này có thể được thực hiện
đầy đủ.


Việc
bôi nhọ danh dự, phẩm giá và đàn áp, sách nhiễu, khủng bố  không nương
tay những người thực hiên quyền tự do bày tỏ quan điểm, đặc biệt là quan
điểm chính trị của mình; tịch thu tài sản trái pháp luật, hành hung,
đánh đập, bắt bớ, giam giữ công dân vô tội là những hành động thường
xuyên và đã có nhiều tiền lệ nguy hiểm của Nhà cầm quyền cộng sản Việt
Nam. Nhà cầm quyền đã bất chấp mọi thủ đoạn tàn độc để triệt hạ những
tiếng nói đối lập trên toàn cõi Việt Nam. Người dân Việt Nam không hề
được hưởng những quyền tự do căn bản đã được tuyên bố và ký kết trong
Tuyền Ngôn quốc tế Nhân quyền. Lương tâm, Phẩm giá, Nhân quyền, Tự do
của chúng tôi bị chà đạp một cách độc đoán.


Trước
tình hình nguy hiểm và khẩn cấp của gia đình tôi với sự bạo tàn, ngang
nhiên xâm phạm lên tinh thần của bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền và
các Công ước quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, tôi xin gởi kháng thư
này đến quý vị mong với vai trò quốc tế quan trọng và  thẩm quyền ngoại
giao đặc biệt của mình, xin quý vị hãy can thiệp để buộc Nhà cầm quyền
Cộng sản Việt Nam phải :


1/Tôn trọng tinh thần của Tuyên Ngôn quốc tế nhân quyền và các Công ước Quốc tế về quyền Dân sự và Chính trị.

2/ Chấm dứt sự can thiệp thô bạo vào quyền tự do bày tỏ quan điểm, tự do ngôn luận của ba cha con tôi.

3/ Trả tự do ngay lập tức cho cháu trai vô tội của tôi là Huỳnh Ngọc Lễ.

4/ Bồi thường những thiệt hại về tinh thần cũng như vật chất cho các thành viên trong gia đình tôi.

5/
Hoàn trả những đồ đạc, máy móc mà người ta đã thu giữ của gia đình tôi
bằng cách trả tiền mặt, vì chúng tôi không tin tưởng vào sự nguyên vẹn
của các tài sản mà họ đã lấy đi khỏi nhà tôi.


6/ Chấm dứt hoàn toàn mọi hành vi hành hung,đánh đập và bôi nhọ danh dự ba cha con tôi trên các phương tiện truyền thông của họ.

Khẩn thiết  thỉnh cầu sự can thiệp của quý vị và xin trân trọng kính chào.

Tam Kỳ ngày 3 tháng 12 năm 2011

Chúng tôi:

Huỳnh Ngọc Tuấn

Và các con:

Huỳnh Thục Vy
Huỳnh Trọng Hiếu

https://www.facebook.com/notes/jane-hoang/kh%C3%A1ng-th%C6%B0-c%E1%BB%A7a-gia-%C4%91%C3%ACnh-hu%E1%BB%B3nh-ng%E1%BB%8Dc-tu%E1%BA%A5n/10150437175494391


Friday, November 4, 2011

Video : Vụ cưỡng chế nhà dân ở Phường La Khê, Quận Hà Đông - TP Hà Nội

Posted on

http://tiembao.multiply.com/journal/item/388/388







Công dân Lê Hiền Đức xin gửi tới công luận, các cơ quan thông tấn, báo chí trên toàn thế giới về những oan ức, bức xúc của nhân dân Việt Nam bị “cướp đất”.
Thảm trạng của hàng trăm, hàng ngàn người từ Nam chí Bắc đổ về Thủ đô Hà Nội : Sống lang thang vất vả trên các vườn hoa, bãi cỏ, nhà trọ chật chội… để ngày ngày kéo đến phòng tiếp dân của Thanh tra Chính phủ, trụ sở tiếp dân của Đảng… để nộp đơn kêu cứu, để chờ đợi được cán bộ Thanh tra ra tiếp.

Những điều đáng nói là: Họ đã ăn chực nằm chờ hàng tháng trời mà vẫn không được tiếp, không được giải quyết gì cả. Hầu như cán bộ Thanh tra chỉ trả lời dân một cách đơn giản là: “Chúng tôi đã chuyển đơn của bà con về địa phương” - cụ thể là Ủy Ban Nhân Dân tỉnh, Thành phố... Điều đáng nói là: Chính UBND các tỉnh thành lại chính là những người đi cướp đất của dân. Vậy thì ai là người sẽ giải quyết cho dân đây ?
Công dân Lê Hiền Đức đã có mặt ở những nơi mà bà con các tỉnh đến để lắng nghe ý kiến, nguyện vọng, đồng thời cũng để động viên, khuyên nhủ bà con “kiên trì” đấu tranh chống tham nhũng. Hiện tại trong tay công dân Lê Hiền Đức có hàng trăm tấm ảnh, băng đĩa ghi âm các vụ “cưỡng chế” rất thương tâm.
Trình độ vi tính của bà già 80 tuổi như tôi không có thể gửi hết những tin tức, ảnh, ghi âm… được. Tôi sẽ nhờ các bạn trẻ giúp gửi đến công luận sau, kể cả những tấm ảnh mà chính quyền xã đã cố tình “đập phá” mồ mã tổ tiên của người dân chỉ với mục đích là cướp đất.
Riêng trong ngày mai, tôi đã nhận lời tiếp bà con nhân dân ở các tỉnh, như: Tuyên Quang, Hòa Bình, Bắc Ninh. Nhân dân vô cùng bức xúc vì chính quyền huyện, xã đã thu đất của dân đang cày cấy để bán cho bọn người Trung Quốc. Tin cho biết, những người này đến san ủi ruộng của dân rồi chuẩn bị xây dựng nhà cửa gì đó.
Xin hỏi : Ai ? Cơ quan nào sẽ tiếp dân và giải quyết những đơn khiếu nại của dân đây ?
Tôi - một bà già không chức, không quyền, vì dân mà liên lạc đến cơ quan này, đơn vị kia thì đều bị từ chối không gặp, có khi còn bị né tránh, đùn đẩy…
Nhân dân thì cứ “ăn chực nằm chờ” cả tháng trời để được một câu trả lời nào đó.
Hỏi rằng những người cán bộ đang sống bằng tiền thuế là mồ hôi, nước mắt của dân thì nghĩ gì đây ?
Video clip và ảnh của những nơi bị “cưỡng chế” xin được tiếp tục gửi ở những lần sau.

Hình ảnh Vụ cưỡng chế nhà dân ở Phường La Khê, Quận Hà Đông - TP Hà Nội


http://tiembao.multiply.com/journal/item/387/387

Đỗ Thị Ngọc (danlambao) - Truyền thống dân tộc Việt tự ngàn đời xưa ngày tết là ngày xum họp, ngày đoàn viên. Ngày đó dù có đang ở đâu, đi đâu mọi người đều mong muốn được quay trở về nhà về mới mái ấm gia đình với nơi chôn rau cắt rốn, chốn cha sinh mẹ đẻ đã sinh ra ta và nuôi ta lớn khôn từng ngày. Ngày tết khắp nơi trên trái đất này mọi người đều cầu chúc cho nhau được hạnh phúc và bình yên

Nhưng đâu đó trên Việt Nam quê hương tôi còn rất nhiều những cảnh tượng này. Ngày 29 tết năm ấy ngày khắc ghi của sự tàn bạo, cưỡng chế và đàn áp. Ngày này tôi còn nhớ rất rõ và có lẽ nó là dấu ấn không bao giờ phai trong cuộc đời của Tôi. Cái Tết gia đình tôi gặp Thảm họa phá nhà,cướp đất đẩy ra hè đường trong cảnh trời mưa rét cuối năm do sự vô cảm của những con người mang trọng trách gánh vác cuộc sống của nhân dân.

Cưỡng chế trẻ em lên xe để đập phá nhà

Thông báo cưỡng chế đẩy gia đình tôi ra đường có hiệu lực sau 36 tiếng. Một cái thông báo được Chủ tịch ký vào ngày chủ nhật (ngày nghỉ) 27/12/2009.

Vì cuộc sống của con cái và của cả gia đình mình, trong 1 ngày tôi đã 3 lần có đơn cầu xin Chủ tịch phường La Khê, Quận Hà Đông vì gia đình tôi không có chỗ ở .

Nhưng mọi cố gắng của tôi đều nhận được câu trả lời lạnh lùng và không có cái gọi là “tình người” .Làm theo cấp trên còn cấp nào sai cấp ấy chịu trách nhiệm.


Một cái Quyết Định thu hồi đất mập mờ, không có căn cứ pháp luật cụ thể phá nhà đẩy dân ra đường bất chấp tất cả lương tâm con người chỉ để thu cho bằng được 241.9m2 đất của cụ, ông, cha gia đình tôi để lại để làm gì mọi người biết không ? “ Xây một cái chợ làng” mà chủ đầu tư cái chợ ấy là HTX La Khê đứng ra kinh doanh đấu thầu cho thuê địa điểm kinh doanh.

Việc táng tận lương tâm của những con người này không chỉ là đối với người sống mà người chết cũng không yên thân. Để bảo vệ phần mộ dưới đất của cha ông mình bản thân tôi là phụ nữ cũng bị những con người này đánh đập gây thương tích khi không cho họ đem xe ủi vào cuốc phá.

“Trẻ Em như búp trên cành

Biết ăn, ngủ biết học hành là ngoan”

Tôi mong sao trên đất nước Việt Nam tôi mọi gia đình không phải chịu cảnh này. Liệu bao giờ Trẻ Em thực sự được là búp trên cành? Khi chúng phải trải qua những thảm cảnh này?

Sau đây tôi xin gửi đến quý vị những hình ảnh minh chứng cụ thể cho những gì gia đình chúng tôi đã trải qua vào ngày 29 tết

. Bookmark the permalink.

19 Responses to Video : Vụ cưỡng chế nhà dân ở Phường La Khê, Quận Hà Đông - TP Hà Nội

  1. Nặc danh says:
    Chưa có một chế độ nào ác độc bằng chế độ cs VN. Hết. Có nói gì thêm cũng vô nghĩa.
  2. Hành Khất says:
    Cộng sản điên cuồng vì tham lam đến mức không tha thứ được. Đó là chưa nói cs bán đất dần cho Tàu qua xâm chiếm cư ngụ. Tội ác nầy, mong rằng 90 triệu người dân hãy sáng mắt nhìn cho rõ, thật tường tận, để khỏi phải nói theo giọng điệu cs là "bị bọn phản động ngoài nước, trong nước xúi giục".

Monday, October 31, 2011

Gian nan đường đến trường

Posted on

Đào Tấn Trực (NLĐ) Thuộc địa bàn TP Quy Nhơn nhưng học sinh ở thôn Hải Giang hằng ngày phải đi bộ nhiều giờ vượt núi, lội suối mới đến được trường.

Thôn Hải Giang nằm trên bán đảo Phương Mai. Từ đây, nếu theo đường biển thì khoảng 2 hải lý, còn đi đường bộ phải mất khoảng 10 km mới đến được trung tâm TP Quy Nhơn. Hiện có hơn 50 học sinh THCS ở đây hằng ngày phải vượt qua con đường đất xói lở, đá lởm chởm, có những đoạn dốc dựng đứng, hai bên cây gai dại phủ kín hiểm trở để đến Trường THCS Nhơn Hải. 

Những học sinh học buổi sáng phải đi từ 4 giờ, học buổi chiều thì khoảng 10 giờ là phải tất tả vượt dốc núi mới kịp giờ vào lớp. Mùa đông, mưa lũ bất thường, các em đi học sớm, về muộn nên trong cặp lúc nào cũng phải mang theo đèn pin để soi đường khi trời chưa sáng hoặc quá tối. Chúng tôi cùng đi với một nhóm học sinh nữ học buổi chiều mới thấy hết nỗi nhọc nhằn, thiệt thòi của các em. Vừa đi vừa quệt mồ hôi đầm đìa trên mặt, em Bùi Thị Điệp, học sinh lớp 8A1, nói: “Đường xa, khó đi nhưng chúng cháu phải cố gắng đi về chứ không ở trọ lại vì nhà ai cũng nghèo”. 

Hằng ngày, con em thôn Hải Giang phải vất vả trèo núi, lội suối để đến trường 

Nguyễn Thị Anh Thư, học sinh lớp 8A1, kể khổ nhất là lúc mưa to, nước suối chảy mạnh làm nhiều bạn trượt ngã ướt hết sách vở, áo quần. Cách đây chưa lâu, em Trần Hữu Tấn đang học lớp 9, khi đi học về trượt chân khỏi cầu gỗ tạm, may mà chụp được cây cọc và được các bạn chụp tay kéo kịp thời, nếu không thì đã mất mạng. Dù khó khăn nhưng học sinh ở đây vẫn ước mơ học hết lớp 9 rồi vào TP Quy Nhơn học THPT. 

Chúng tôi gặp chị Nguyễn Thị Dân ngụ thôn Hải Giang, có con sang năm vào lớp 6. Chị cho biết đang rất lo lắng vì sắp tới con phải qua chặng đường gian nan như thế để đến trường. Chị tâm sự: “Chuyện học sinh lội suối, trèo núi để đến trường có từ trước đến giờ, chúng tôi chịu khổ quen rồi. Chỉ mong có được cây cầu kiên cố để con em khỏi phải đi lại khó khăn như thế”. 

Nhiều học sinh bỏ học 

Ông Nguyễn Hữu Hạnh, Hiệu trưởng Trường THCS Nhơn Hải, nói tội nhất là mùa mưa, nhiều lúc các em ướt hết cả sách vở. “Những hôm trời mưa to, khi tan trường, chúng tôi phải buộc các em đi về cùng lúc để giúp đỡ lẫn nhau. Cũng do đường xa, khó đi nên không ít học sinh phải bỏ học giữa chừng. Thầy cô giáo hiểu được hoàn cảnh, đã đến tận từng gia đình động viên, thuyết phục vượt khó, nhờ vậy nhiều em đã đi học lại” - ông Hạnh nói. 

Bài và ảnh: Đào Tấn Trực
. Bookmark the permalink.

2 Responses to Gian nan đường đến trường

  1. - Cuộc sống nhiều khó khăn quá :(
  2. Nặc danh says:
    CÁC CHÁU THÔNG CẢM
    Nhà nước ta còn nghèo lắm,không đủ tiền để lo cho các cháu,nên hầu như tháng nào cũng có các chương trình vận động ủng hộ,quyên góp đủ thứ từ các cơ quan,xí nghiệp,tháng nào cũng có,năm nào cũng có,nhưng vẫn nghèo nên vẫn phải quyên góp.
    Hiện nay các bác phải lấy tiền của nhân dân để làm những công trình hoàng tráng cho thế giới biết VN là ai,chắc tốn cũng khoảng cả ngàn tỷ như :
    -Tượng đài bà mẹ VN bị khùng.
    -Làm viện bảo tàng
    -Sửa chửa chùa một cột.
    -..........
    Còn xây cầu,làm đường,làm nhà mổi cái cũng tốn khoảng năm chục triệu,các bác lo không nổi,các cháu vì lợi ích TRĂM NĂM TRỒNG NGƯỜI mà Bác Hồ đã dạy rồi,phải cố gắng lên,các cháu còn trẻ mà.

Sunday, October 30, 2011

Đừng để người bệnh mắc thêm bệnh tâm thần

 
TTCT - LTS: Tham gia loạt bài “Câu hỏi của một bác sĩ”, bác sĩ Đỗ Minh Tuấn đã tự “nội soi” lời ăn tiếng nói của một bộ phận thầy thuốc với bệnh nhân.
Minh họa: Vũ Đình Giang
1. Về chuyên môn, bệnh nhân khó lòng “dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”, còn ăn nói ai cũng có thể nhận ra thầy thuốc đối xử với mình thế nào. Không quá đáng nếu gói gọn cách cư xử đó trong hai chữ “bề trên”. Tại sao, cái gì khiến một số thầy thuốc mắc bệnh xa dân, xa những người... nuôi sống họ? Thật trái khoáy khi người phục vụ lại quát “thượng đế”.
Không khó tìm câu trả lời: đặc thù nghề y liên quan đến sức khỏe, tính mạng khiến người hành nghề cứu người mặc nhiên ở “thế thượng”, còn người được cứu tự nhiên rơi vào “thế hạ”, thậm chí “thế kẹt” của kẻ có bệnh vái tứ phương. Hoàn toàn khác ông sửa xe, cho vàng không dám mắng khách vá xe đem nồi cơm đến cho mình.
Nhiều vị bác sĩ “quan cách” còn cho rằng vì mình giỏi. Bệnh nhân đến với ông ta mau khỏi bệnh, tính mạng bảo toàn thì chút... nạt nộ là cái giá chẳng là bao. Thử đến bác sĩ khác thân thiện, cười toét nhưng bệnh chữa hoài không khỏi cũng bằng không!
Ông ấy là ai?
Cách đây 20 năm, tôi đưa con đi Bệnh viện Nhi Đồng 2 điều trị bệnh viêm màng não, cạnh tôi là một phụ nữ quê mùa cùng cảnh ngộ nhưng tình trạng con chị nghiêm trọng hơn. Bác sĩ điều trị của khoa có nhiều người nhưng ai cũng mong thấy “ông bác sĩ to cao, tay đầy lông” vì ông rất mát tay và hay bông đùa với mấy đứa nhỏ.
Chị nhà quê kể tôi nghe một chuyện, khi đưa toa cho chị mua thuốc trong quầy thuốc bệnh viện, ông nhắc đi nhắc lại một loại thuốc đã được hạ giá để chị không mua hớ. Sau đó ông còn kiểm tra xem có đúng chị đã mua thuốc với giá ông đã nói không. Vốn tính chân chất, chị kể tôi nghe chuyện đó hoài với thái độ vô cùng biết ơn và luôn hỏi rằng: “Ổng là ai mà tốt quá vậy, ổng phải là ông bụt, ông tiên mới đúng!”.
NGỌC ANH (Thủ Đức)
Thầy thuốc ai cũng thấm nhuần câu “sai nửa miligam cũng có thể chết người” nhưng với cả tràng quát vào tai bệnh nhân thì không lo bởi chẳng ai tử vong vì bị mắng cả. Khập khiễng nhưng lấy ví dụ... “bún mắng cháo chửi” ở Hà Nội. Lắm người cam lòng nghe thét lác để được thưởng thức món ngon. Với miếng ngon đã thế thì dễ hiểu tính mạng đủ sức nặng buộc người ta dằn lòng thế nào.
Cách đánh giá tay nghề bác sĩ của bệnh nhân cũng góp phần làm bệnh khó tính của nhiều thầy thuốc phát tác. Chẳng hạn, luật bất thành văn: “kẻ ăn to nói lớn thường làm to hoặc tiền nhiều, còn bác sĩ lớn tiếng thường là... bác sĩ giỏi (!)”. Không phải không có những bác sĩ cố tạo thần thái “người quan trọng” trước bệnh nhân vì cái lợi mà nó mang lại.
Chúng ta thường nghĩ bác sĩ sừng sộ do quá tải, nhưng thực tế ở cả những bệnh viện nhàn nhã không khó tìm thấy mấy vị luôn cau có. Thậm chí những thành viên khác từ y tá, hộ lý, lao công, bảo vệ cũng bị “phơi nhiễm” bệnh quát người. Ai từng khám bệnh, nằm viện, nuôi bệnh, đi thăm bệnh hẳn ít nhiều nếm trải kỷ niệm khó quên. Lỡ xớ rớ gần chỗ bà lao công lau sàn coi chừng ăn mắng như chơi. Nhiều bệnh nhân đúc kết hành trình khám chữa bệnh bằng câu Kiều mủi lòng: “Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu”.
2. Người ta nói nhiều việc dạy y đức chính khóa trong trường y, nhắn nhủ thầy thuốc xem y đức là môn học cả đời. Nhưng theo thiển ý, ai đó quyết định bước vào trường y, tự nguyện nhận chức trách cứu người một cách thật lòng thì xem như đã sẵn hồn phách y đức trong tim óc rồi, học hành sau đó chỉ là việc tiếp thu kỹ năng, kỹ thuật.
Chẳng có giáo án nào dạy “thương người như thể thương thân” được nếu anh ta bẩm sinh không có sở nguyện đó. Không vơ đũa cả nắm, nhưng hẳn không ít thí sinh thi vào trường thuốc hằng năm chỉ vì sức hút nghề nghiệp sáng giá, vì cuộc đầu tư đảm bảo. Nhiều tân sinh viên ngồi chưa nóng ghế giảng đường đã sắp sẵn hướng đi: “dùi mài kinh sử sáu năm, ra trường bằng ưu, xin vào bệnh viện lớn, sắm cái ống nghe và bắt đầu... kiếm tiền”.
3. Thầy thuốc không phải robot mặc blouse. Ai cũng có lúc điên đầu, có lúc không kìm được tức giận, có lúc ngôn xuất mất kiểm soát, nhưng nếu những “có lúc” ấy quá thường xuyên, trở thành hệ thống, không liên quan đến bận bịu, căng thẳng, và tệ hơn sau đó người phát ngôn chẳng còn thấy áy náy thì hẳn phải xem lại mình.
Thật ra, đôi khi thầy thuốc hành xử không phải với bệnh nhân không do chủ đích. Nhiều vị trời sinh không khéo lời ăn tiếng nói, gặp lúc quá tải, bực mình rất dễ làm mất lòng. Nhiều vị kiệm lời vì nghĩ có giải thích bệnh nhân cũng... chẳng hiểu nên tốt nhất nói gì nghe nấy, nhận toa, mua thuốc, tái khám và xong phận sự người bệnh.
Hiển nhiên, cuộc “tiểu phẫu” này không thể lý giải được toàn bộ vấn đề và xin lưu ý chúng không nhằm vào những người cố tình làm khó để nhũng nhiễu (ý đồ được đáp ứng, họ lập tức... hiền như ma sơ ngay) bởi bệnh của họ đã thuộc hàng “thầy chạy, bác sĩ chê”!
Nhiều bệnh nhân dù khỏi bệnh nhưng ra khỏi cổng bệnh viện lại mắc thêm tâm bệnh vì thái độ của thầy thuốc. Thương người trước - cứu người sau, lắm khi làm tốt vế trước, bệnh mười đã thuyên giảm tám, chín.
Bác sĩ ĐỖ MINH TUẤN

Clip: Bác sĩ bỏ mặc bé vỡ ruột thừa vì nghèo?

30/10/2011 08:00
http://tiembao.multiply.com/journal/item/358/358
 Quantcast
(VTC News) – Sự việc gây xôn xao xảy ra tại BV Đặng Thùy Trâm (Quảng Ngãi). Trong lúc bé gái quằn quại đau đớn thì bác sĩ kiên quyết đòi…bảo hiểm?

Bé gái ruột thừa bị vỡ, bác sĩ đòi bảo hiểm?

Clip được đăng tải trên youtube ngày 23/10/2011 từ một thành viên có tên “duyhoadieuhuyen”.
Clip này dài khoảng 4 phút, thể hiện cảnh một cô bé chừng 8 tuổi đang ôm bụng, nhăn mặt quằn quại đau trong cơn đau ruột thừa. Một người đàn ông khắc khổ đứng bên cạnh xưng là cha cháu bé đã tỏ ra rất lo lắng và liên tục quát to vào phía trong trạm xá để giục những bác sĩ nhanh chóng điều xe đưa cô bé lên bệnh viện tuyến huyện để mổ trước khi ruột thừa bị vỡ.
Clip: Bác sĩ bỏ mặc bé vỡ ruột thừa vì nghèo?
Nữ bác sỹ nhất định nói có bảo hiểm mới chuyển viện chữa trị cho bé gái. (Ảnh chụp từ màn hình) 
Người đàn ông này đã chạy đi chạy lại vào phòng khám và kêu người mau giúp cô bé. Một lúc sau, một cô gái mặc áo blue trắng từ trong bước ra nói với một cô gái đang ngồi cạnh cô bé chạy về nhà để lo (…) đưa em đi viện.
Người đàn ông này nói lại rằng: “Để tôi lo…” thì đã nhận ngay được câu trả lời từ cô gái: “Lo thì chú vào chú thanh toán bảo hiểm đi cho con, bảo hiểm đang hết hạn”. Người đàn ông cố tiếp: “Nhà chú ở gần đây, mai sẽ lên sau giờ cần phải có xe để đưa bé đi bệnh viện gấp. Con nó đau như vậy. Tiền bạc quan trọng gì đâu mà dữ vậy”.
Trong khi đó một vài nhân viên trạm xá từ trong đi ra lại dửng dưng nhìn cô bé đang đau nhói mà không hề có một hành động cứu giúp.




http://youtu.be/bqplMpsgQic
Clip gây xôn xao được đăng tải trên youtube
Nhiều người sau khi xem xong clip đã tỏ ra vô cùng bức xúc.
Có hay không chuyện bác sĩ thờ ơ?
Chiều 29/10, trao đổi với PV VTC News, P.D.H (một sinh viên ở huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi) cho biết, em đã tình cờ quay được đoạn clip này khi vào Bệnh viện đa khoa Đặng Thùy Trâm (ở thị trấn Đức Phổ, huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi), thăm chị mình đang nằm viện tại đây.
“Lúc đó khoảng 14h chiều ngày 22/10, khi em vừa đi đến Khoa Cấp cứu của bệnh viện thì tình cờ bắt gặp cảnh tượng trên. Quá bức xúc, em đã lấy điện thoại để ghi lại những hình ảnh đó rồi nhờ bạn đưa lên mạng để cộng đồng thấy được sự lề mề, thờ ơ của các y bác sĩ ngày hôm đó.
Lúc đầu, em nghĩ người đàn ông mặt áo trắng đi giày đen nói to tiếng trong đoạn clip là bố của bé gái đang bị vỡ ruột thừa, nhưng đến đoạn cuối, người này nói với đứa chị: ‘Về nói ba tìm giấy bảo hiểm’, thì H. mới biết ông ta không phải là bố của bệnh nhân”.
Clip: Bác sĩ bỏ mặc bé vỡ ruột thừa vì nghèo?
Clip được đăng tải trên youtube ngày 23/10/2011 từ một thành viên có tên “duyhoadieuhuyen”
Nguyên nhân của sự việc là do thẻ bảo hiểm của bé gái bệnh nhân đã hết hạn, nên khi vào bệnh viện bệnh viện có làm xét nghiệm cho bé gái nhưng hai chị em bé gái và cả người đàn ông tự nhận mình là bố của đứa bé không có tiền trả nên việc chuyển viện bị chậm lại.
H. cũng cho biết, em rất bức xúc vì còn chứng kiến một nam bác sĩ (xuất hiện sau cô y tá), đang trong giờ làm việc, dù trên tường bệnh viện có bảng ghi cấm hút thuốc nhưng trên tay người này vẫn đang cầm một điếu thuốc đang đốt dở. Sau khi hỏi quấy quá một câu lại lẳng lặng bỏ vào phòng, mặc kệ bệnh nhân quằn quại ở băng ghế bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện.
Sau khi thực hiện xong clip thì H. đi vào thăm chị nên không biết sau đó diễn biến của sự việc như thế nào. Nhưng em có nghe thấy người của bệnh viện dặn dò bé gái, về nhà chuẩn bị tiền chứ đi ra đó (bệnh viện tuyến trên), không có tiền cũng không ai chữa cho đâu.
Trao đổi với PV VTC News, bác sĩ Võ Thanh Tân, Giám đốc Bệnh viện đa khoa Đặng Thùy Trâm cho biết: “Đây chỉ là chuyện hiểu nhầm”, và toàn bộ y bác sĩ bệnh viện đã bị sốc vì clip sai sự thật.
Ngay sau khi xem clip, bệnh viện đã có cuộc họp nhằm làm rõ việc. Bệnh viện xác định cô bé bệnh nhi trong clip là em Lương Thị Kim Thúy, 10 tuổi, ở thôn Tân Mỹ, xã Phổ Minh, huyện Đức Phổ.
Theo đó, không có chuyện nữ bác sĩ đòi tiền làm khó dễ, mà nữ bác sĩ này chỉ bảo chị cô bé về lấy bảo hiểm mang đến Bệnh viện để được miễn giảm viện phí. Người đàn ông đi cùng đã không hiểu hết ý bác sĩ nên làm ầm lên chuyện đòi tiền. Bé Thúy đã được phẫu thuật ngay trong chiều cùng ngày tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi, hiện sức khỏe bé đã ổn định.
Clip: Bác sĩ bỏ mặc bé vỡ ruột thừa vì nghèo?
Bé Thúy đang được cha chăm sóc tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Ngãi (ảnh: Nghĩa Bình)
Tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi, ông Lương Văn Thanh (cha bé Thúy) cho chúng tôi biết: Lúc cháu Thúy đau, do không có sẵn tiền trong người nên ông đã nhờ ông Cảm (người đàn ông trong clip) lấy xe máy chở giúp Thúy và chị gái đến bệnh viện trước. Khi mượn được tiền chạy tới thì thấy đã có xe cấp cứu đợi sẵn chở con gái ông ra bệnh viện tỉnh.
Được biết, Bệnh viện đa khoa Đặng Thùy Trâm vừa mới được xây dựng nâng cấp từ Bệnh viện đa khoa huyện Đức Phổ, từ nguồn vốn trái phiếu Chính phủ, là công trình trọng điểm chào mừng đại lễ nghìn năm Thăng Long, kỷ niệm 35 năm ngày giải phóng tỉnh Quảng Ngãi và huyện Đức Phổ.
Nghĩa Bình – Dương Lãng Hoàng
http://vtc.vn/2-307460/xa-hoi/clip-bac-si-bo-mac-be-vo-ruot-thua-vi-ngheo.htm

Bộ phim về ngư dân Lý Sơn

http://tiembao.multiply.com/journal/item/357/357

André Menras Hồ Cương Quyết

Thưa Anh Huệ Chi,
Tôi xin các bạn trong BBT mời độc giả trang "Bauxite Việt Nam" xem bộ phim: "Hoàng Sa Vietnam: La meurtrissure"  có tựa đề Việt Nam là "Hoàng Sa Việt Nam: nỗi dau mất mát". Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn). Nó cho thấy rõ hoàn cảnh cực kỳ khó khăn và nguy hiểm của việc hành nghề biển xa bờ tại vùng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Đa số nhân vật trong phim là vợ góa của những ngư dân "mất tích" tại biển cả, do hải quân Trung Quốc bắt giữ hoặc bắn giết. Chỉ nghe họ nói không cần suy diễn thêm cũng đã biết rõ bản chất trần trụi của "16 vàng – 4 cái tốt" kiểu nhà cầm quyền Bắc Kinh đối với ngư dân Việt Nam nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung.

Phim được Bộ Ngoại giao Việt Nam duyệt để xuất khẩu đúng theo luật báo chí Việt Nam. Và tôi đã bắt đầu giới thiệu nó cho khán giả Pháp. Dựa vào bộ phim, Hiệp hội ADEP France Vietnam mà tôi làm Chủ tịch đã bắt đầu quyên góp một quỹ để hỗ trợ các bà vợ góa và trẻ em mồ côi cha tại Bình Châu và Lý Sơn... Báo Thanh niên đã đăng một loạt bài về bộ phim. Tạp chí Thế giới điện ảnh cũng đã viết một bài dài để giới thiệu nó. Nhưng bản tiếng Việt của phim chưa được công chiếu tại việt Nam! Tôi đã chờ đợi lâu rồi để “cấp trên” bật đèn xanh cho phép Đài truyền hình TFS tại TP Hồ Chí Minh. Tất nhiên tôi không có hy vọng vào Hãng truyền hình Quốc gia VTV1 vì họ còn bận nhiều chuyện “to tát” khác. Tôi cũng không chút hy vọng vào Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội khi mà đến những người trí thức tiêu biểu tham gia biểu tình chống bọn bành trướng xâm lược Bắc Kinh họ cũng sẵn sàng đưa hình lên để bôi nhọ và chửi bới.
Thời gian chờ đợi lâu đến nỗi tôi tin là bộ phim đã bị bỏ vào một ngăn kéo của Hãng phim TFS mất rồi. Trong khi đó, hải quân Trung Quốc tiếp tục uy hiếp ngư dân mình, tiếp tục cấm vùng biển của mình. Tôi đã đọc bức thư rất xúc động và cụ thể của ngư dân Bình Châu Lê Văn Huy bị "tàu không lạ" bắt giữ, ngược đãi, đòi tiền chuộc... Tôi quyết định đưa phim lên mạng để đông đảo mọi người, đặc biệt tại Việt Nam, có thể nghe trực tiếp tiếng nói của đồng bào dân chài miền Trung, để tiếp tục đứng vững bên cạnh họ, bảo vệ họ, hỗ trợ họ nhiều hơn nữa... Còn về nhà cầm quyền Việt Nam mà tôi là một công dân, tôi chỉ xin nói thẳng một điều: nhiệm vụ thiêng liêng của một nhà nước là bảo vệ công dân của nhà nước đó. Và cho dù "nhạy cảm" đến mức nào, việc giữ im lặng trước những tội ác hàng ngày của bọn xâm lược, theo cách nói công văn báo chí là “giữ nguyên hiện trạng”, là sự bỏ mặc phũ phàng số phận của đồng bào mình đang hành nghề hiền hòa trên vùng biển của đất nước vào trong các thứ nanh vuốt hung dữ của một “thế lực thù địch” thật sự. Nhà nước Việt Nam phải có gấp một Luật Biển, một chiến lược mạch lạc, rõ ràng và toàn diện để bảo vệ ngư dân mình, vì chính họ đang ngày ngày khẳng định quyền chủ quyền của Tổ quốc trong những vùng biển đảo tại biển Đông. Không thể “xã hội hóa” trách nhiệm chủ chốt theo kiểu đó!
Rất cám ơn các bạn.
Thân mến,
H.C.Q. A.M.
Youtube HSVN part 1


 


Youtube HSVN part 2
 
Youtube HSVN part 3


 


Youtube HSVN part 4


 


Youtube HSVN part 5